Nên hay không cho con học nhạc?

  29/05/2015

  Mio Shop

Âm nhạc có tác dụng rất lớn đối với sự phát triển tinh thần, trí tuệ, cảm xúc của trẻ em.

Dạy cho con biết và cảm nhận được âm nhạc là tốt, nhưng đừng cố gắng ép con với nghệ thuật nếu con không có năng khiếu và niềm yêu thích với bộ môn này.

Âm nhạc giúp trẻ phát triển cảm xúc tốt

Âm nhạc tác động trực tiếp đến người nghe, không chỉ về thính giác mà còn sâu thẳm trong tâm hồn, nhận thức cuộc sống. Việc học nhạc nhẹ nhàng sẽ giúp trẻ thư giãn sau những bài học căng thẳng ở trên trường.

Nhiều nhà nghiên cứu khoa học đã kết luận rằng, nếu cho trẻ em tiếp xúc sớm với âm nhạc sẽ có sự phát triển tốt về khả năng giao tiếp với đời sống bên ngoài, ảnh hưởng tích cực với sự phát triển tâm sinh lý, tính cách của trẻ, giúp trẻ biết sống tốt hơn.

Các bậc cha mẹ nên coi âm nhạc là một liều thuốc giải tỏa căng thẳng, giúp trẻ thư giãn, làm cho cuộc sống của trẻ thú vị hơn đỡ nặng nề hơn. Nhờ âm nhạc, trẻ có sự nhạy cảm, nhân hậu và có lý tưởng.

Hiện nay, việc dạy nhạc phổ thông trong nhà trường chỉ dừng lại ở mức dạy lý thuyết nhạc, dạy bài hát mà không chú trọng tới phần dạy nghe nhạc. Các em nhỏ được học các bài dân ca, các bài hát truyền thống một cách máy móc mà không hiểu được nội dung,cái hồn trong bài. Theo các chuyên gia về âm nhạc, hãy cho trẻ nghe những bản nhạc nổi tiếng thế giới như của Mozart, Bach…Hoặc tập hát những bài hát mà trẻ yêu thích.

Sở thích và năng khiếu là quan trọng

Điều mà bậc phụ huynh nào cũng mong muốn đó là có con khỏe mạnh,thông minh,hát hay,đàn giỏi… Có nhiều cha mẹ, khi mùa hè đến con cái có nhiều thời gian rỗi rãi và để lấp chỗ trống đó đã áp dụng ý định chủ quan của mình là ép con theo học những lớp năng khiếu mà con không muốn. Đó là điều không nên làm. Điều quan trọng mà chúng ta cần quan tâm hàng đầu đó là: Năng khiếu và sở thích trong khi thiết lập cho con các buổi học ngoại khóa chứ không riêng gì âm nhạc.

Muốn học nhạc, trẻ phải có niềm đam mê, yêu thích,  sau đó là cần có năng khiếu.Khi học nhạc, trẻ nhớ nhịp phách, tay đàn…. Đó là sự nhanh nhạy trong nhận thức, phản ứng có thính giác âm nhạc, biết nghe, biết cảm thụ nhanh những yếu tố của âm nhạc như cao độ, tiết tấu, …

Đối với những trẻ không có năng khiếu nhưng lại yêu thích môn nhạc, đó sẽ là động lực để trẻ chăm chỉ luyện tập, phấn đấu. Nếu trẻ không thích thì dù âm nhạc có tuyệt vời đến đâu, trẻ sẽ cảm thấy giờ học mệt mỏi, nặng nề, lâu dần sẽ tạo tâm lý ức chế, phản tác dụng giáo dục.

Định hướng cho con

Tạo điều kiện để con trẻ tiếp xúc với âm nhạc, như học và tìm hiểu về một loại nhạc mà cụ bé thích. Khi đó, bạn đã cho con có thêm cơ hội để có một nền học vấn toàn diện, không chỉ về khoa học mà còn về nghệ thuật, cái đẹp. Tâm hồn trẻ sẽ phong phú và sâu sắc thêm. Đó mới chính là mục đích học nhạc của trẻ, chứ không phải vì để lấp chổ trống những lúc rãnh rỗi của bé hay mang lại danh tiếng cho bố mẹ.

Khi trẻ mới bắt đầu học, hãy cho trẻ tiếp xúc từ từ, không bắt ép trẻ phải học. Khi có cơ hội tốt, như lúc trẻ đang thoải mái, đang nhảy múa,ca hát hãy đưa nhạc cụ vào. Trong quá trình “làm quen” một cách tự nhiên này, có thể thay đổi nhiều loại nhạc cụ khác nhau để thấy rõ xu hướng của trẻ. Nếu trẻ kín đáo, trầm ngâm thì thử với nhạc cụ cổ điển (violin, piano…) hoặc nhạc cụ dân tộc (nhị, sáo, đàn bầu, …). Nếu trẻ tính tình hoạt bát, hiếu động, sôi nổi, thì thử cho trẻ tiếp xúc trước với các nhạc cụ hiện đại: organ trống, …

Cho trẻ xem các DVD để trẻ nghe và thấy các nhạc công chơi nhạc. Sau khi trẻ cảm thấy tò mò,thích thú, muốn sử dụng, hãy dẫn trẻ tới tham quan một lớp học loại nhạc cụ đó hoặc đi xem trực tiếp các bạn biểu diễn. Đến khi trẻ tham gia lớp học, không nên cho học quá nhiều, chỉ khoảng 1-2 buổi trong tuần. Nếu một đứa trẻ không thích học mà bị bắt nép sẽ nảy sinh “tác dụng” ngược.

Đóng góp ý kiến